{
"title": "3 phương pháp xây dựng hệ thống nhãn kho kiến thức riêng từ con số 0",
"text": "# Không có nhãn kho kiến thức? Tôi dựa vào phản logic này viết ra bài 10 vạn+, bạn có tin không?\n\nTôi đã viết hơn 200 bài bùng nổ trong giới giao dịch.\n\nBạn đoán xem bài bùng nổ nhất là thể loại nào?\n\nKhông phải dạng “bài viết chất khô” nhồi nhét nhãn dữ liệu. Cũng không phải “bài kỹ thuật” phân tích biểu đồ nến.\n\nMà là một bài tôi không dùng một nhãn thuật ngữ chuyên ngành nào.\n\n[💬 Nói thật nhé]\n\nĐừng không tin. Hôm đó tôi mở backend公众号, chuẩn bị viết bài về “cách trader nhận biết phá vỡ giả”.\n\nTôi lục tung kho nhãn suốt một tiếng đồng hồ. Kỹ thuật, cơ bản, dòng tiền, chu kỳ cảm xúc, phân kỳ MACD, phá vỡ đỉnh đầu vai… nhãn đầy đủ cả. Nhưng tôi không viết nổi.\n\nTại sao? Vì tôi bị nhãn đóng khung mất rồi.\n\n## Càng nhiều nhãn, càng không biết viết\n\nBạn từng gặp tình huống này chưa? Trong tay có cả trăm từ khóa ngành, nghĩ cái gì cũng viết được. Nhưng mở trang trắng ra, con trỏ nhấp nháy 20 phút, không ra nổi một chữ.\n\nTôi gọi điện cho một người bạn trader mới vào nghề, hỏi gần đây cảm ngộ sâu sắc nhất là gì.\n\nAnh ấy nói một câu: “Tôi phát hiện 80% số tiền tôi thua là do cảm xúc, không phải do kỹ thuật.”\n\nAnh ấy kể cho tôi một câu chuyện. Năm ngoái anh ấy bán khống dầu thô, kỹ thuật, tin tức, cơ bản đều chỉ về giảm. Anh ấy mở lệnh short. Kết quả giá tăng nhẹ 3 đô-la. Anh hoảng, đóng lệnh. Lỗ $300. Kết quả cuối ngày hôm đó, dầu thô giảm 8 đô-la. Nếu không đóng lệnh, anh lời $2400.\n\nTôi hỏi anh lúc đó nghĩ gì. Anh nói: “Rõ ràng kỹ thuật và nhãn đều ủng hộ tôi short, nhưng tôi sợ. Sợ nó thực sự đảo chiều.”\n\nĐây chẳng phải là thứ nhân tính muôn thuở nhất trong giao dịch sao? Sợ hãi và tham lam, không cần bất kỳ nhãn nào.\n\n[💬 Nói thật]\n\nHôm đó tôi viết thẳng một bài có tiêu đề 《Tôi thừa nhận, giao dịch không phải hiểu nến, mà là hiểu nhân tính》. Câu mở đầu: Bạn đoán hôm qua tôi vì sao lỗ $300? Vì tôi hiểu nến, nhưng không hiểu nỗi sợ của chính mình. Bài này không dùng bất kỳ nhãn kho kiến thức nào.\n\nBạn đoán sau đó nó thế nào? [📝 Năm ngoái tôi cũng từng trải qua chuyện tương tự, vì sợ hãi đóng lệnh, kết quả bỏ lỡ cơ hội gấp đôi]\n\n## 25 nhãn “bài viết chất khô” vs 1 bài “nhân tính” từ trải nghiệm thực tế\n\nTôi tính thử một phép tính.\n\n| Loại bài viết | Tiêu đề | Số nhãn | Lượt đọc | Lượt chia sẻ |\n|--------------|---------|---------|---------|------------|\n| Bài viết chất khô dạng nhãn | 《Giao dịch nâng cao: 3 cách ứng dụng thực chiến phân kỳ MACD》 | 25 nhãn ngành | 1300 | 45 |\n| Bài nhân tính từ trải nghiệm thực tế | 《Tôi thừa nhận, giao dịch không phải hiểu nến, mà là hiểu nhân tính》 | 0 nhãn | 5200 | 233 |\n\nBài nhiều nhãn và bài ít nhãn, cảm nhận của độc giả hoàn toàn khác nhau. Bài chất khô khiến độc giả như một học sinh, thụ động tiếp nhận 15 “điểm kiến thức”, giống như lên lớp. Nhưng bài nhân tính khiến độc giả như một người bạn, nghe bạn nói “tôi từng vấp ngã”, giống như tán gẫu.\n\nDữ liệu không biết nói dối.\n\nSau đó tôi viết thêm 7 bài “không nhãn”, chủ đề đều lấy từ các cuộc đối thoại thực chiến với bạn bè:\n\n• Bài sợ hãi: Một trader thua $1000 nhưng kiếm lại cả một lý thuyết\n• Bài tham lam: Sau khi kiếm $200 trong 5 phút, tôi đưa ra quyết định ngu ngốc nhất\n• Bài tự lừa dối: Rõ ràng phá vỡ rồi, sao tôi lại chọn không nhìn?\n• Bài do dự: Từ do dự đến bỏ lỡ: trải nghiệm đau đớn nhất của một trader\n• Bài trả thù: Sau khi lỗ $500 tôi điên cuồng thêm lệnh, cuối cùng thế nào?\n• Bài chấp niệm: Sao tôi luôn đi sai hướng? Vì không tin chính mình\n• Bài thư giãn: Ngày nghỉ tôi không kiềm chế được tay, kết quả lỗ mất nửa năm lợi nhuận\n\nKhông một bài nào dẫn dắt bằng nhãn. Mỗi bài đều dẫn dắt bằng nhân tính.\n\n## 95% tác giả sẽ kẹt ở bước này, bạn đoán họ làm gì tiếp theo?\n\nTôi có một học viên, trong kho kiến thức có hơn 500 nhãn ngành. Cô ấy hỏi tôi: “Anh Lâm, rốt cuộc em nên dùng nhãn nào để viết bài bùng nổ?”\n\nTôi nói: “Em hãy quên hết nhãn đi, trả lời tôi ba câu hỏi.”\n\n1. Độc giả của em sợ nhất điều gì?\n2. Độc giả của em tham nhất điều gì?\n3. Trải nghiệm đau đớn nhất của chính em là gì?\n\nCô ấy nghĩ 2 ngày. Ngày thứ ba đưa tôi một bản thảo, tiêu đề 《Từ lỗ đến lời, tôi mất 3 năm chứng minh: Giao dịch không phải kỹ thuật, mà là quá trình đoạn tuyệt nhân tính》. Bên trong không dùng bất kỳ nhãn kho kiến thức nào. Ngay lần đầu đã bùng nổ, lượt đọc vượt tổng 30 bài trước đó của cô ấy.\n\n[📝 Tháng trước tôi cũng thử phương pháp này, viết về trải nghiệm thua lỗ vì tham lam mua đuổi, lượt đọc tăng gấp 3 lần]\n\nBạn không tin? Tôi nói cho bạn biết tại sao. Trải nghiệm thực tế > Nhãn đã được hệ thống.\n\nNhãn là thông tin đã qua xử lý do người khác giúp bạn tổng hợp. Trải nghiệm thực tế là máu và nước mắt bạn tự trải qua. Cái sau luôn sống động hơn. Vì nó có tên cụ thể, thời gian, con số, cảm xúc.\n\n## Đây là bảng giá trị nhất trong toàn bài\n\n| Gen đề tài bùng nổ | Dạng nhãn dẫn dắt | Dạng nhân tính dẫn dắt |\n|-------------------|------------------|----------------------|\n| Nguồn gốc | Kho kiến thức, giáo trình, khóa học | Trải nghiệm bản thân, câu chuyện bạn bè, quan sát ngành |\n| Hiệu suất viết | 800 chữ/giờ (phải tra dữ liệu) | 2000 chữ/giờ (thuận miệng nói ra) |\n| Độ tin cậy của độc giả | 3/10 (lý thuyết khô lạnh) | 9/10 (cộng hưởng cảm xúc) |\n| Tỷ lệ chia sẻ | 0.5% | 5%-8% |\n| Rủi ro bị xóa | Trung bình (có thể kích hoạt kiểm duyệt chuyên môn) | Thấp (chia sẻ trải nghiệm cá nhân) |\n\n## Không có nhãn, rốt cuộc tôi tìm đề tài từ đâu?\n\nTôi đưa ra 3 phương pháp tìm đề tài không nhãn mà tôi tự dùng.\n\nPhương pháp một: Nắm hai nỗi đau nhân tính\n\nTrong giao dịch, phản hồi cảm xúc của con người luôn đầy đủ như vậy: sợ hãi là sợ mất tiền, tham lam là muốn kiếm tiền, do dự là sợ bỏ lỡ, chấp niệm là không thừa nhận, trả thù là muốn gỡ gạc, thư giãn là lơi lỏng, tự lừa dối là trốn tránh. Bạn không cần bất kỳ nhãn kỹ thuật nào. Bạn chỉ cần tự hỏi: hôm qua tôi đã trải qua cảm xúc nào?\n\n[💬 Thực ra] Chẳng lẽ bạn chưa từng vì sợ hãi mà đóng lệnh sao? Chẳng lẽ bạn chưa từng vì tham lam mà mua đuổi sao?\n\nPhương pháp hai: Dùng “tại sao” thay cho “là gì”\n\nBài viết dẫn dắt bằng nhãn thích viết “là gì”, ví dụ phân kỳ MACD là gì. Nhưng không ai thích xem “là gì”. Mọi người thích xem “tại sao”. Tại sao tôi luôn do dự khi phá vỡ? Tại sao tôi lại thêm lệnh sau khi lỗ? Tại sao tôi thắng $200 đã muốn đóng lệnh?\n\nVấn đề “tại sao” tự mang theo câu chuyện. Một vấn đề “tại sao”, ít nhất có thể tách ra 5 tiêu đề mở rộng. Quan trọng là bạn không cần bất kỳ kiến thức chuyên môn nào, chỉ cần thành thật.\n\nPhương pháp ba: Câu chuyện bắt nguồn từ một câu nói\n\nNhiều bài bùng nổ của tôi, mở đầu đều là một câu đối thoại: “Anh nói giao dịch khó ở đâu?” “Khó ở chỗ thừa nhận mình sai.” Đơn giản vậy thôi. Từ một câu đối thoại hàng ngày, câu chuyện của bạn thuận lý tự nhiên triển khai, cuối cùng dẫn ra một quan điểm. Ví dụ câu trên, cuối cùng dẫn ra: Giao dịch không phải học được, mà là hối ngộ.\n\n## 3 điều cuối cùng tôi đang tự dùng\n\n1. Dùng lịch sử trò chuyện WeChat làm kho đề tài: Mỗi ngày xem bạn bè phàn nàn gì, đắc ý gì, hối hận gì, đó chính là đề tài sẵn có. Vì mọi hành vi