Tôi đã thổi bay $1,800 trong hai mươi phút.
Thực ra không, để tôi nói lại—tôi không chỉ thổi bay nó. Tôi đã nhìn nó biến mất. 60% tài khoản, tan biến. Lúc đó tôi 24 tuổi, ngồi trong căn hộ ở Hồng Kông, và Non-Farm Payrolls vừa xé nát hàng tháng trời làm việc trước khi tôi kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra.
Tôi đã giao dịch được khoảng một năm, bạn biết không? Nghĩ rằng mình đã hiểu rủi ro. Đọc hết sách. Dùng stop loss—hoặc ít nhất là tự nhủ vậy. Nhưng hôm đó, tôi thuyết phục bản thân rằng con số NFP sẽ tốt cho vàng. Tôi chắc chắn đến mức chết. Thế là tôi vào lệnh nặng: 0.5 lot trên tài khoản $3,000 (khoảng 70 triệu đồng).
Liều lĩnh? Ừ, bây giờ tôi thấy rồi. Hồi đó, tôi gọi nó là "sự tự tin."
Con số được công bố, vàng lao ngược hướng, và trong vòng năm phút tôi đã mất $400 (khoảng 9.4 triệu đồng). Tôi không thoát lệnh. Chỉ đứng hình. Nhìn nó chìm sâu hơn. Đến phút thứ mười, $900 (khoảng 21 triệu đồng). Đến phút thứ hai mươi, $1,800 (khoảng 42 triệu đồng). Stop loss của tôi gần như vô dụng—tôi đã đặt nó quá rộng vì tôi quá chắc chắn mình đúng.
Khi mọi chuyện kết thúc, tôi chỉ ngồi đó nhìn chằm chằm vào $1,200 (khoảng 28 triệu đồng). Tất cả những gì còn lại. Tay run. Bụng thắt lại. Đó không phải tiền chơi. Đó là tiền thuê nhà. Tiền ăn. Nhiều tháng tiết kiệm.
Tôi đã không giao dịch trong ba tháng sau đó.
Nghĩ đến việc bỏ cuộc mỗi ngày. Tự nhủ mình không hợp với nghề này. Rằng thị trường đã bị dàn xếp. Rằng nước đi khôn ngoan là bỏ đi và giả vờ như chưa từng xảy ra.
Nhưng tôi không thể gạt nó đi. Không phải khoản lỗ—mà là sự thật rằng tôi đã gây ra nó. Thị trường không lừa tôi. Con số NFP không nhắm vào tôi. Tôi đã đưa ra những quyết định dẫn đến điều đó. Sai kích thước lệnh. Không có kế hoạch khi sai. Để cái tôi lấn át mọi quy tắc tôi từng viết cho chính mình.
Khoản lỗ đó là điều quan trọng nhất từng xảy ra với việc giao dịch của tôi.
Đây là sự thật khó chịu mà không ai nói với bạn: bạn không học quản lý rủi ro từ một bài blog. Bạn học nó từ việc mất số tiền bạn không thể mất. Từ việc ngồi giữa đống đổ nát và nhận ra người duy nhất chịu trách nhiệm là người trong gương.
Sau ngày đó, tôi viết ra ba quy tắc và dán chúng lên màn hình:
- Tối đa 2% mỗi lệnh. Không phải 3%. Không phải 5%. 2%. Chấm hết.
- Nếu giá chạm stop loss, tôi thoát. Không "chờ xem sao." Không "để tôi nới lỏng một chút." Thoát.
- Không giao dịch trong tin tức tác động mạnh cho đến khi tôi chứng minh được mình có thể xử lý nó với khối lượng nhỏ trước.
Tôi đã tuân thủ những quy tắc đó suốt chín năm nay. Không một lệnh nào từ năm 2015 vi phạm quy tắc một. Không một lệnh nào. Kể cả những lệnh tôi hoàn toàn chắc chắn.
Sự nhất quán đó không hấp dẫn. Không bán được khóa học. Không ai đăng ảnh chụp màn hình quản lý rủi ro của họ lên Instagram. Nhưng nó là sự khác biệt giữa việc vẫn còn trong cuộc chơi mười năm sau và trở thành câu chuyện cảnh báo ai đó kể trong một nhóm Telegram.
Tôi vẫn giao dịch ngày NFP. Nhưng bây giờ tôi đặt khối lượng sao cho một con số xấu chỉ khiến tôi mất tiền ăn tối, chứ không phải tài khoản. Tôi đã có nhiều lệnh thua từ năm 2015. Một số tệ. Không có cái nào thảm họa. Đó là toàn bộ vấn đề.
Sống sót là chiến lược duy nhất quan trọng.
Nếu bạn mới giao dịch vàng, điều quý giá nhất tôi có thể nói với bạn là: hãy tìm ra hệ thống rủi ro của bạn trước khi tìm ra hệ thống vào lệnh. Điểm vào lệnh quan trọng, nhưng ít hơn bạn nghĩ nhiều. Điều quan trọng là bạn còn ở đây ngày mai, và ngày sau đó, và năm sau đó.
Đó là bài học tôi phải trả $1,800 (khoảng 42 triệu đồng) để học.
— Lin
P.S. Tôi đã viết một hướng dẫn đầy đủ về [quản lý rủi ro giao dịch vàng](/vi/huong-dan/quan-ly-tien) nếu bạn muốn hệ thống tôi dùng hiện tại.